Lý Thiếu Dương không quay đầu lại, tiếp tục đi, “Huyết Cừu, lúc đầu sau khi ra khỏi Lỗ Sơn môn, chỉ làm một việc, người như ngươi, không cảm thấy uỷ khuất chứ?”
Thiết Huyết Cừu đáp: “Công tử, Huyết Cừu lớn lên trên núi, tới Vĩnh Tồn thành này, chưa từng tiếp xúc qua mọi thứ, lại đã có thể tìm được một nơi đặt chân tốt. Huyết Cừu từ nhỏ là cô nhi, là các thúc bá thẩm thẩm trong thôn nuôi lớn, cũng không có chí lớn, chỉ muốn có một chén cơm ăn, kiếm một ít tiền trở về cấp dưỡng cho phụ lão hương thân nuôi dưỡng ta là đủ rôi. Hôm nay có thể đi theo công tử, là vinh hạnh của Huyết Cừu, công tử là một người rất tốt.”
Lý Thiếu Dương cười cười, nói: “Huyết Cừu, cùng ta sóng vai đi.”
Thiết Huyết Cừu bước nhanh hai bước, đuổi theo Lý Thiếu Dương, sóng vai cùng hắn mà đi.
Lý Thiếu Dương so với hắn cao hơn một cái đầu, hắn vươn tay khoác lên vai Thiết Huyết Cừu, nói: “Huyết Cừu, cơ hồ người cả thành đều biết ta, nhưng bằng hữu chân chính của ta chỉ có mình ngươi. Mặc dù thời gian gặp ngươi không lâu, nhưng ngươi lại trở thành tri kỷ duy nhất của ta.”
Thiết Huyết Cừu nhìn kỹ Lý Thiếu Dương một hồi, sau đó nhìn sang hướng khác nói: “Huyết Cừu không dám.”
Lý Thiếu Dương đột nhiên ngửa mặt lên trời thở dài: “Huyết Cừu, ta từ năm mười sáu tuổi bắt đầu yêu Vong Tình hồ, ngươi biết tại sao không?”
Thiết Huyết Cừu nói: “Huyết Cừu không biết, cũng không dám biết.”
Lý Thiếu Dương nói: “Mẫu thân ta ra đi từ rất sớm. Lúc nhỏ khi hỏi phụ thân, người cũng không gạt ta, nói mẫu thân khi ta mới sinh không bao lâu đã qua đời. Nhưng người cũng không nói cho ta biết tại sao. Sau đó ta từ một ít dân cư trong thành biết được, mẫu thân khi sinh ra ta, rất thích nhìn Vong Tình hồ. Ta nghĩ, có lẽ Vong Tình hồ có thứ mẫu thân yêu nhất, cho nên ta cũng tới Vong Tình hồ tìm kiếm xem mẫu thân lưu lại đầu mối gì, để ta có thể hiểu tại sao ta không có ấn tượng về mụ mụ. Hai ba năm cứ như vậy trôi qua, ta đã đi khắp mỗi tấc đất của Vong Tình hồ, vẫn không tìm được dấu chân mụ mụ lưu lại.”
Thiết Huyết Cừu cảm giác trong mắt phảng phất có bụi, đó là cảm giác lệ hiện.
“Công tử, người có tình yêu của phụ thân, lại có cả mụ mụ, nhưng, Huyết Cừu thật không biết cha mẹ của mình, bọn họ là ai?
Lý Thiếu Dương ngưng thị nhìn Thiết Huyết Cừu, “Ngươi và ta kỳ thật đều là cô nhi. Nhưng ta so với ngươi tốt hơn nhiều.”
Một trận gió nổi lên bên hồ
Hiện đã đầu mùa xuân, chỉ có lạnh, như trước
Trong thời tiết này, không có nhiều người tới Vong Tình hồ lắm.
Một tiểu cô nương co ro bên hồ, che mặt khóc.
Tiểu cô nương ăn mặc coi như tươm tất, phỏng chừng là hài tử của một gia đình phú quý.
Lý Thiếu Dương nhướng mày nói: “Huyết Cừu?”
Thiết Huyết Cừu nói: “có thể là chạy mất rồi.”
“Nơi này không có ai, sao lại nói là chạy mất rồi?”
Thiết Huyết Cừu đi về hướng tiểu nữ hài, vừa đi vừa cởi áo khoát ra, tiểu nữ hài đột nhiên quay mặt lại, lệ nhãn kinh hoảng nhìn chằm chằm vào hắn đi tới gần.
“Hài tử, đừng sợ.” Thiết Huyết Cừu choàng áo khoát lên đôi vai nhỏ, phủ lên thân thể nho nhỏ đang run rẩy, tay vuốt lên khuôn mặt hồng nhỏ nhắn lạnh lẻo, nhu hoà nói.
Lý Thiếu Dương đứng phía sau Thiết Huyết Cừu, hướng về tiểu nữ hài cười, “Người nhà của muội đâu?”
“Hương Ngưng tỷ tỷ dẫn ta đi chơi, thế nhưng lại bắt ta ở đây một mình chờ tỷ quay lại, không cho phép ta đi đâu hết. Ca ca, ở đây lạnh quá mà cũng không có ai hết, Trĩ Tâm sợ quá, tỷ tỷ cũng không quay lại ôm ta.”