- Cậu đừng đi, đừng ra nước ngoài, tôi xin cậu đừng bỏ tôi … Nhiên…..
Nh..i..ên ư???? Tôi chết sững, cả người như đông cứng lại, thì ra người cậu ấy thích là con nhỏ đó chứ ko phải tôi, tại sao cơ chứ? nó có gì hơn tôi mà cậu ấy lại thích nó như vậy, tôi cay đắng nghĩ trái tim như quặn thắt lại, tôi biết Phong từng quen rất nhiều cô gái, nhưng tôi vẫn luôn hi vọng bởi tôi biết cậu ấy chưa bao h thực lòng yêu ai cả, đối vs cậu ấy bọn họ chỉ là thứ vui chơi qua đường.
Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy xử xự như vậy chỉ vì 1 đứa con gái, có lẽ cậu ấy đã thật lòng thích con nhỏ đó rồi, nếu ko thì cậu ấy đã chẳng đau khổ như vậy. Tôi nghĩ mà ko biết khuôn mặt Phong đã kề sát mặt mình từ lúc nào, đến khi giật mình nhận ra thì tôi đã bị cuốn vào nụ hôn ngọt ngào của cậu ấy, dù biết nó ko dành cho mình, nhưng tôi ko thể nào từ chối bởi nó quá tuyệt vời, trong nụ hôn ngọt ngào ấy có hơi thở của tình yêu chân thành, là thứ tình cảm mà Phong muốn dành cho người cậu ấy thích. Không biết từ lúc nào, nước mắt đã mặn đắng bờ môi tôi, sau khi nhận đc nụ hôn ngọt ngào đó của Phong tôi đã nhận ra mình ko còn cơ hội nữa, tôi sẽ chẳng thể nào chen chân vào trái tim cậu ấy đc, vì ở đó đã hiện diện 1 người khác.
Tôi nuốt nc mắt đưa Phong vào trong xe, để cậu ấy gục đầu vào vai mình, 1 lần thôi hãy để tôi đc làm chủ nhân của nụ hôn đó, 1 lần thôi hãy cho tôi đc ngắm khuôn mặt thanh tú này, tận hưởng cảm giác đc ngồi gần cậu ấy, vuốt mái tóc nâu mềm mại cái vc mà tôi đã mong muốn đc làm từ lâu lắm rồi ….
…… Tôi quen Phong trong 1 lần theo bố đến chơi nhà 1 đối tác, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt tôi đã hoàn toàn choáng ngợp trc vẻ ngoài siêu đẹp trai của cậu ấy, từ khuôn mặt hoàn mĩ đẹp như tạc cho đến dáng người cao thanh tú và mái tóc màu nâu hạt dẻ đẹp mê hồn tất cả đều khiến tôi bị cuốn hút hoàn toàn, suốt cả buổi hôm đó tôi ko thể nào rời mắt khỏi cậu ấy, nhưng trái ngược lại vs tôi, cậu ấy ko thèm liếc nhìn tôi lấy nửa con mắt, chỉ cúi đầu chào bố tôi rồi bình thản ngồi xuống, cả người toát lên vẻ lạnh lùng cao ngạo, đó là lần đầu tiên trong đời, trái tim tôi biết loạn nhịp.
Những ngày sau đó tôi thường lấy cớ để đến nhà cậu ấy chơi, nhưng ko 1 lần nào cậu ấy ra tiếp tôi, toàn là tôi chủ động đi tìm và gợi chuyện vs cậu ấy, nhưng đáp lại tôi là 1 thái độ lạnh lùng dửng dưng đến chết nửa linh hồn. Và rồi 1 lần tôi đã tình cờ nhìn thấy cậu ấy chơi đàn 1 mình ở trên tầng thượng, sự lạnh lùng cô độc bao quanh con người cậu ấy, tôi nhìn thấy tôi tò mò và tôi tìm hiểu, hóa ra cậu ấy đã mang trong mình 1 vết thương lòng ngay từ khi còn nhỏ. Tôi biết và tôi càng thích cậu ấy hơn.
Cậu ấy lạnh lùng như vậy, cao ngạo như vậy cũng chỉ vì muốn che đi vết thương về người mẹ nhẫn tâm của mình, cảm giác bị người mình yêu quý bỏ đi chắc chắn là rất đau khổ, vậy mà tại sao cậu ấy vẫn thích con nhỏ đó cho dù biết rồi sẽ có lúc nó bỏ cậu ấy mà đi??
Đang suy nghĩ mông lung bỗng tôi giật mình khi thấy cảm giác âm ấm ở bên vai, trên khóe mi của Phong 1 dòng nc mắt chảy dài, tôi nghe trong hơi thở của cậu ấy có tiếng thì thầm
- Mẹ ơi……. Nhiên… đừng đi
Bạn đang đọc truyện tại teencity.xtgem.com
Ngày hôm sau tôi đi học trong 1 tâm trạng buồn bã vì vừa thất tình, ko khí trong trường có vẻ lạ, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kì cục….
Trên bảng tin của trường thật ko tin nổi, chính là hình ảnh thắm thiết của tôi và Phong, có vẻ như vc hôm qua đã lọt vào mắt của 1 đứa tọc mạch nào đó, tôi nhìn thấy hình ảnh c