- Anh lên xe ngồi với chị đi, xe xuống phà ngay đây!
Đức lại phải miễn cưỡng leo trở lên xe và anh nhận được một nụ cười khó hiểu của cô nàng. Và rõ ràng là nàng ta cố ý lại ngả đầu vào vai Đức như lúc nãy kèm câu nói:
- Dẫu sao được dựa đầu thế này cũng đỡ chóng mặt hơn, như vậy chắc là sẽ hết ói!
Rõ ràng là cô ta biết những việc mình gây ra từ sáng đến giờ, vậy mà nói tỉnh như không! Đức hỏi gặng lại:
- Cô không ói nữa thật chứ?
- Cũng còn tùy… tùy anh có cho mượn vai nữa không!
Đức nhổm người dậy, định đẩy cô nàng ra, nhưng cô ta đã nói khẽ vào tai:
- Ông tài xế nhìn thấy đuổi cả hai xuống bây giờ!
Đức đưa lon sữa cho cô ta:
- Cô uống cho hết đi, để chắc ăn không ói nữa.
Nàng lại cười cười:
- Nuôi bệnh dở ẹt vậy mà cũng được khen!
Dù nói vậy nhưng nàng ra vẫn cầm lấy lon sữa và uống một hơi cạn! Bây giờ Đức mới đùa:
- Giống thuốc tiên quá!
- Thuốc tiên cũng không bằng tay tiên! Nếu không nhờ bàn tay đút sữa điệu nghệ của anh thì chắc em không thể nuốt trôt giọt nào!
Nàng ta đổi sang gọi Đức bằng anh xưng em ngọt xớt khiến anh phải dịu giọng:
- Cô khỏe hẳn rồi phải không?
Bạn đang đọc truyện tại TeenCity.Xtgem.Com
Bỗng cô nàng nói nhanh:
- Chúng ta phải biết tên nhau và xưng hô cho đúng cách, kẻo lát nữa mọi người lên xe biết chúng ta đóng kịch thì họ cười cho!
- Cười cô chứ đâu phải cười tôi!
Tuy nói vậy chứ Đức cũng tự giới thiệu:
- Tôi tên Đức, nhà ở Ô Môn.
Nàng reo lên:
- Em cũng ở gần đó, ở Thốt Nốt! Em là Oanh, Kiều Oanh đây.
Phà cập bến, xe di chuyển lên bờ, thấy hành khách sắp sửa leo trở lên xe, nàng tranh thủ nói nhanh:
- Hồi nãy họ nói chúng ta là… vợ chồng, anh chưa kịp đính chính phải không? Vậy thì… đừng đính chính nữa, người ta không tin đâu!
- Nhưng mà…
Nàng lại cười:
- Người mắc cỡ, đính chính phải là em kia! Nhưng thôi kệ… chỉ chút nữa là xuống xe rồi mà!
Nghe nàng ta nói có lý, nên Đức im lặng cho đến lúc hành khách lên xe đầy đủ. Lúc ấy bà khách ngồi băng trên quay lại nhìn Oanh và reo lên:
- Cô tươi tỉnh lại rồi kìa, may quá!
Rồi bà ta nói tiếp đủ cho hai người nghe:
- Có hơi vợ chồng nó kỳ diệu vậy đó!
Đức ngượng chín người, anh lại định lên tiếng thì Oanh đã kịp nói thay:
- Dạ, con cám ơn dì. Nhờ có dì nên con mới…
- Có gì đâu, đi đường xa giúp nhau khi qua khi lại mà.
Chỉ mười phút sau thì đã tới bến xe. Lúc này cô nàng mới hỏi Đức:
- Anh về luôn nhà hay có cần ở lại đây sáng mai về sớm? Em có nhà quen, có thể ngụ lại được.
Đức vội xua tay nói:
- Không được, tôi phải về ngay, ngày mai…
Đức định nói ngày mai là lễ hỏi của mình, mọi người đang chờ ở nhà nhưng kịp dừng lại.
Kiều Oanh cũng nói:
- Ngày mai em cũng có việc ở nhà, nhưng sáng về sớm có sao đâu!
Đức định gọi chiếc xe lôi thì cô nàng chỉ tay về phiá bên trái:
- Về Ô Môn thì phải đi xe đó, chứ xe lôi chạy sao nổi?
Đức lại chỉ tay về hướng bến đò sông:
- Ra bến đò đi về, chứ quê ở tận trong xa, xe đâu chạy tới mà đi!
Nàng tỏ ra giật mình:
- Anh ở tận đâu lận?
- Kênh Ô Môn, gần ngọn cùn.
- Vậy ra…
Nàng định hỏi gì đó nhưng kịp ngừng lại, cho đến lúc Đức đã leo lên xe lôi rồi, cô mới nói với theo:
- Em biết chỗ đó!
Nhưng hình như Đức không nghe…
° ° °
Vợ chồng ông Phán Hòa vẫn chưa thông chuyện bà mai nói. Bà ấm ức nói: