- Ai bắt anh lên trường đón em vào cái thời tiết giết người này hả? Lại còn ăn mặc như kiểu gia đình thiếu thốn thế kia?
- Chẳng lẽ để em đi mưa một đoạn dài ra điểm Bus, anh biết thừa hôm nay thứ 7 bố mẹ em về muộn không đi đón em được rồi nhé…
- Anh là ma xó à?
- Ừ…
- Sao mặt anh gian thế?
- Mặt anh gian để cho giống mặt em.
quỳnh đấm thùm thụp vào lưng Cường, ngặt nghẽo :
- Đồ quái vật..!!!
Trời mưa mỗi lúc càng thêm nặng hạt, gió càng thêm dữ dội. Ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống đường bóng nhẫy, soi sáng rõ toàn thân thằng con trai đang lẩy bẩy…Chiếc ô cầu vồng của Quỳnh không đủ che chắn hết những giọt mưa tới tấp hắt vào mặt Cường, nó oằn mình theo từng đợt gió, vặn vẹo, lung lay. Quỳnh gồng mình cố giữ chiếc ô cho chắc, nó rụt rè thì thầm vào tai Cường :
- Anh lạnh không?
- Cũng hơi hơi…
- Hơi cái đầu anh! Anh hứng hết mưa hết gió của em rồi còn gì. Thế này về ốm thì sao?
- Ừm…Anh khỏe như chú voi con ở bản Đôn ấy…Không sợ.
- Vớ vẩn. Anh mà ốm thì em áy náy lắm đấy.
- Ơ…Anh tự nguyện mà. Em ngồi yên đi.
Bàn tay Cường tím tái, tê cứng vì lạnh. Con đường còn khá dài. Quỳnh bồi hồi, một cái gì đó đang nhen nhóm trong lòng nó, khó tả. Hai bên đường, người ta đóng hết cửa tránh gió lùa, ánh đèn hắt ra từ những ngôi nhà không đủ sưởi ấm 2 sinh linh đang run lên vì lạnh. Cả khoảng áo trước ngực, và mái tóc bờm xờm dựng đứng của Cường giờ đây ướt nhẹp. Cái buốt giá đang dần thẩm thấu qua lớp vải, ngấm vào da thịt thằng con trai không quen khắc nghiệt. Đột nhiên, Quỳnh vòng hai tay ra phía trước, ôm Cường thật nhẹ, nó ngượng ngùng :
- Đỡ lạnh hơn không?
- Ừ…
Cường mỉm cười, tim bỗng lệch nhịp với tần xuất cao hơn. Và đúng là, hai người khi là một thì ấm hơn thật! Suốt quãng đường, không ai nói với ai thêm điều gì nữa. Chỉ có những đoạn độc thoại từ hai não bộ gần nhau, mà có thể cả hai cùng hiểu được…
Cánh cổng gỗ và hàng rào trắng muốt hiện ra trước mắt. Quỳnh bước xuống xe, nó nhìn Cường đầy vẻ biết ơn và…tội lỗi :
- Hay anh vào nhà đợi lát nữa ngớt mưa rồi về?
- Thôi – Cường xua tay – Mẹ anh đang mong lắm ấy.
Quỳnh bật cười gượng gạo :
- Nhưng mà lạnh lắm..?!
- Ừ…Cũng lạnh hơn một tẹo…Mình đồng da sắt như anh, lo gì.
Cường nhăn nhở.
- Em vào nhà đi – Cường giục.
- Vâng. Anh về đi.
- Em vào nhà anh mới yên tâm về được.
- Anh về thì em vào, ai bắt đi đâu mà sợ…
- Ừ – thằng con trai cười dịu dàng, phóng đi như gió.
Đó là lần đầu tiên, Quỳnh biết bần thần đứng tiễn một đứa con trai, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ nơi phía cuối con đường như vậy…
+++
Cường về đến nhà, cực nhọc mãi mới dắt được xe vào. Những cơn gió đã ngừng đeo đuổi. Toàn thân đông cứng lại, xương quai hàm tưởng như bất động, không tài nào há nổi miệng ra. Bố ngồi trong phòng khách, thấy thằng con trai tiêu điều, ướt sũng, sửng sốt :
- Mày đi đâu về mà như ghẹ lột thế hả con?
Cường lắc lắc đầu, không nói nên lời, dò dẫm bước vào phòng tắm. Việc đầu tiên nó phải làm là ngâm mình trong nước nóng cho “tan” ra đã !!!
Năm phút sau, máy Cường gừ gừ báo tin nhắn đến.
- Anh về đến nhà chưa?
Cường tủm tỉm. Mỗi lúc được Quỳnh quan tâm, nó vui lắm, như con trẻ được quà vậy.
- Anh đang nằm trong gầm xe tải.
- Liên thiên ! Anh toàn dọa tinh thần nhau thôi nhá.
- Anh mà phải dọa? Thanh niên 2011 tư cách đầy mình thế này mà phải dọa trẻ con á? Em không tin anh ra ngoài đường nằm thật cho em sợ bây giờ.
Quỳnh hoảng hốt :
- Thôi thôi. Em xin anh. Đừng manh động. Nhưng mà…sao anh tốt với em thế?
Cường khựng lại vài giây. Quả thật, câu hỏi này của Quỳnh đã xoáy sâu vào tâm can nó. Ờ…Sao lại tốt với Quỳnh như thế nhỉ? Sao lại quan tâm Quỳnh nhiều như thế nhỉ? Sao những lúc không được nói chuyện với Quỳnh lại thấy trống vắng thế nhỉ? Và…sao mỗi khi gặp Quỳnh, lòng nó lại hân hoan đến lạ? Cái gì đó thôi thúc Cường phải nói, dù biết nếu thất bại, mọi chuyện sẽ tồi tệ đến mức nào…