- Lần này anh chắc là đã dịch đúng chứ? - Phi Hàm nói để lộ nét duyên dáng.
- Không, chính xác! - Lạc Trung đúng là quá thật thà.
- Vậy thì xuống sảnh lớn! Tôi không thích không khí trong phòng này! - Phi Hàm chủ động mở cửa.
Vũ Gia Minh vội vã khuân Khả Vy nấp lẹ vào một góc khuất, nói là khuân bởi anh không để cô đi bằng chân, tiếng giày cao gót sẽ tạo tiếng động, cánh tay phải anh ôm trọn lấy vòng eo cô mà bê đi. Không nói quá nhưng một khi đã có quân sư là Vũ Gia Minh rồi thì khả năng thành công của Lạc Trung rất lớn, anh rất nhiệt tình giúp đỡ bạn bè trong chuyện tình cảm.
- Nhanh lên, đi xuống! - Vũ Gia Minh kéo Khả Vy đi theo, quyết tâm vào vụ này phải biết.
Việc chọn bài nhạc dance toàn quyền do Vũ Gia Minh sắp đặt, một bản cổ điển, đồng thời thay đổi không khí của sàn nhảy luôn.
Khả Vy đứng bên cạnh, lén nhìn theo Lạc Trung, cô thầm ước, ước gì có một người dành tình cảm cho mình như anh ấy dành cho cô gái Phi Hàm. Vũ Gia Minh nói đúng, cô ghen tỵ, ghen vì chưa được ai yêu thương như thế, và đương nhiên nếu được chính người chồng yêu thương như thế thì còn gì bằng, nhưng chồng ở đây là ai thì cô chưa xác định được. Lạc Thiên đơn giản là người giữ tạm giùm cô vị trí của một người chồng mà thôi. Và chuyện vun vén cho người khác thật là hay, cô quyết định cùng Gia Minh giúp đỡ “đôi bạn trẻ”.
- Khỉ thật!
- Sao thế?
Lạc Trung vẫn còn chưa biết bắt đầu điệu nhảy với người đẹp thế nào mà Vũ Gia Minh lại không thể giúp, anh đang tìm một bạn nhảy cùng mình để trình diễn từ xa cho Lạc Trung học tập. Mấy cô nàng nhân viên thì quá chi là nhăng nhít, mấy em xinh tươi thì đeo bám ghê quá, còn cô gái Khả Vy này lại là người có chồng. Không lẽ anh lại tự diễn một mình. Nghĩ là làm, anh đưa tay lên không trung, ý chỉ để đôi tay phụ nữ đặt lên đó, rồi sẽ hôn nhẹ lên tay và đặt tay còn lại lên hông.
- Anh làm trò gì đấy? - Khả Vy trố mắt ngạc nhiên, không thể hình dung lại có một con rối mang tên Vũ Gia Minh ở đây. Cô còn chưa hiểu thì làm sao người đứng xa chừng mười mét là Lạc Trung lĩnh hội được. Vì vậy Vũ Gia Minh lại soạn thảo một tin nhắn.
Túi quần của Lạc Trung rung lên một hồi, anh cảm nhận và nhìn xuống, Phi Hàm ý tứ:
- Cho anh một phút để đọc tin nhắn ! - Điều mà Phi Hàm không quá nhàm chán với Lạc Trung là bởi dù anh đã có sự “đỡ đầu” của chuyên gia tán gái Vũ Gia minh nhưng anh vẫn đơ người như khúc gỗ. Cô cười để chữa ngượng cho, thầm nghĩ tên Vũ Gia Minh tâng bốc anh chàng này quá đáng.
- Anh hãy làm theo tôi! - Khả Vy đọc lên lời văn bản mà Vũ Gia Mình vừa nhấn nút gửi, hóa ra là vậy. Cô có chút thắc mắc, Lạc Trung đã từng nhảy rất điêu luyện với Nhược Lam rồi cơ mà, cớ sao lại đực ra như tảng đá, hay vì đứng trước người đẹp làm anh quên hết tất cả, mà Nhược Lam cũng đẹp. Đây chính là sự khác biệt giữa tình cảm bạn bè và nam nữ mà Khả Vy chưa tìm ra câu trả lời.
Vũ Gia Minh độc tấu khiến không ít nhân viên bảo vệ đứng gần đó hỏi han, anh không hé ra một lời. Giúp bạn là giúp đến cùng.
- Anh sai rồi, phải bước chân phải lên trước! - Khả Vy chọc, tại sao anh ta không để mình nhảy cùng nhỉ, hay vì khinh mình không biết nhảy chứ. Xí, ta đây đã từng được đào tạo học cẩn thận rồi nhá, có bảo mình nhảy cùng cũng không cho đâu!
- Ai bảo cô thế ? Phải bước sang ngang như thế này !
- Sai toét ! Nhìn đây ! - Khả Vy đứng song song tập cho anh xem. Đi được vài bước thì quên béng, chỉ tại trong lúc học cô toàn kì kèo thời gian với thầy giáo nên giờ chẳng nhớ.
Lạc Trung bị mắc kẹt, thấy Gia Minh và Khả Vy cứ tranh luận làm anh không biết làm thế nào nữa. Phi Hàm quyết định ngoái lại coi xem quân sư của anh giở trò gì.