- Xem kìa, có vợ là quên bạn bè! Chán cậu này thật ! Ha ha! Tôi cũng lấy vợ quá!
Tuấn Kiệt và Trần Hùng cười không ngậm lại được, châm chọc một hồi, đến khi bị cả Khả Vy lẫn Lạc Thiên gừ mặt mới im hơi lặng tiếng. Hai anh chàng tì tay lên mặt bàn dài cổ đợi sản phẩm “made by Lac Thien”.
Lần đầu tiên cặp vợ chồng này nấu ăn chung! Vì là lần đầu tiên nên không tránh khỏi sự không ăn nhập, mỗi người một ý. Đồ ăn trong tủ đem ra chế biến là được. Lạc Thiên đứng ngóng cái tủ lạnh một hồi lâu, xoay đi xoay lại không biết chọn món nào, mặc kệ hơi lạnh tỏa ra từ tầng thoát nhiệt mang theo các phân tử có mùi cứ phả thẳng vào người.
- ... - Khả Vy trao quyền quyết định cho Lạc Thiên mà anh lề dà lề dề, nhíu mày.
- Đây ! Chúng ta sẽ làm món trứng tráng và thịt kho tàu ! - Lạc Thiên nhớ rằng cô em gái mình, Lạc Nhã có khiếm khuyết trong việc bếp núc và thường xuyên chiêu đãi hai anh trai món này, cơ hồ vì quá dễ để thực hiện. - Phụ bếp ! Em đứng xem bếp trưởng làm việc đây!
Gớm nữa, oai quá đi đấy chồng ạ ! Khả Vy không định đưa tạp dề cho nhưng để cho khách quan, Lạc Thiên chủ động cướp của cô cho ra dáng đầu bếp. Lên gân bằng một cái “e hèm’, anh bắt tay vào công cuộc. Giả bộ “anh anh em em” ngon lành.
Tuấn Kiệt và Trần Hùng thi nhau diễn lại động tác vừa rồi của Lạc Thiên, thi thoảng cả ba, bao gồm Khả Vy quay ra phớ lớ bởi sự nhập tâm một cách quá đáng của đầu bếp nghiệp dư.
Hồi đấy Lạc Thiên vẫn hay trêu Lạc Nhã khó lấy chồng, có mấy món đơn giản mà không làm được, khi em gái bảo anh làm thử cho biết thì nhất định không chịu, thành ra anh vẫn chưa từng vào bếp, có chăng cũng chỉ là cổ vũ Nhược Lam nấu cho mình. “Nghe nói” thực hiện kho thịt, cần rửa sạch, trần qua nước sôi tẩy mùi hoi khí, ướp gia vị và đun lên, còn các bước tiến hành tráng trứng, nếu không chắc sẽ đập nguyên lòng đỏ tròn vo thì đừng ốp la mà hãy cho ra bát, đánh đều và chuyển qua chảo. Quá đơn giản, kể ra em gái mình khôn đáo để, biết chọn món mà làm. Lạc Thiên vội vàng vênh mặt:
- Chờ xem tôi sẽ cho cô biết tuyệt đỉnh trứng và mĩ vị thịt heo là thế nào! - Câu này anh chôm lại từ Lạc Nhã, và sau lần ấy anh không dám thử bất kì món gì từ Lạc Nhã nữa, nhưng Lạc Nhã là Lạc Nhã, anh là anh. Anh trai phải hơn em gái, thông thường bếp trưởng trong một nhà hàng vẫn luôn là đàn ông đấy thôi. Ấy ấy, nhưng nhỡ mình nấu ngon quá ngày nào Cáo cũng bắt mình vào bếp thì phiền lắm. Chưa gì anh đã mơ tưởng hão huyền.
- Ai lại chiêu đãi khách món sơ sài thế ? Thôi anh để đấy tôi làm cho ! Anh ra với họ đi!
- Cô thì làm được chắc ? Không thấy họ tấm tắc chê à. Cô đứng ra bên này để xem màn trình diễn điêu luyện của tôi đây! Hai tên kia phàm ăn tục uống, mời cái gì chẳng chén ! Thôi, vào việc! Nhớ theo dõi cẩn thận vào đấy ! Cô là cô lười học lắm!
- Thì là “đồng bọn” cả mà ! - Khả Vy đứng bên cạnh, nhìn hắn cũng ra dáng lắm đây, chẳng biết có làm nên trò trống gì.
- Bắt đầu ! - nãy giờ Lạc Thiên khởi động mấy lần rồi. Anh cẩn thận bỏ đồng hồ quăng cho Khả Vy cầm, đây là nghĩa vụ của kẻ hậu cần.
Thịt đông cứng hoắc, Lạc Thiên vừa chạm vào đã thấy nhơn nhớt mỡ liền rụt tay lại. Miếng thịt to khủng bố và băng giá bủa vây, loay hoay không hiểu sao người ta lại thái nhỏ vừa miệng được nhỉ, Lạc Thiên lục lọi bộ dụng cụ cắt thái. Hẳn phải có đồ chuyên dụng mới “chặt” được tảng thịt 2º C, lần mò dần dà anh chọn con dao bản to nhất, rút ra bóng loáng, hệt như đồ tể dùng lưỡi sắc nhọn mổ thịt lợn. Dưới ánh đèn, anh dơ cao vũ khí, mắt nhằm thẳng vào khối vật chất.
Trần Hùng bị lóa bởi ánh sáng phản quang rùng mình trợn mắt sửng sốt.
- Anh làm gì thế ?
Cục thịt to vạm vỡ chảy nước đá trơn tuột, giữ mãi làm đầu ngón tay lạnh buốt tê liệt, Lạc Thiên hăm hở cho lần chém đầu tiên, cánh tay phải kéo xuống theo vận tốc nhanh mang lại lực tối đa.