Cô còn chu đáo lấy bát và đũa cho, suốt bữa anh phần nhiều cắm mặt vào bát cơm.
- Cố ăn hết đi nhé ! Bên nhà anh đề nghị đấy ! Chắc họ muốn vỗ béo nên yêu cầu bắt anh tăng 10 cân trong thời gian ngắn !
Lạc Thiên thậm chí còn không trả lời. Cô ta đang cố tỏ ra như không có chuyện gì đây mà, cô đừng làm như thế có được không, tôi… tôi biết lỗi rồi mà. Thứ ăn trong miệng thật khó nuốt, Lạc Thiên cố gắng nhai chậm rãi để không bị nghẹn ứ, tâm trạng như đang trên dàn thiêu, nóng hổi toát vã mồ hôi, mỗi câu nói của Khả Vy như một ngọn lửa châm ngòi cho đám củi gỗ dưới chân.
- Ăn đi này ! - Anh vẫn cúi mặt, gắp một miếng đưa lên, cũng chẳng nhìn đó là thức ăn gì, điều quan trọng là anh muốn đền đáp phần nào cho cô.
- Cảm ơn ! - Khả Vy nâng bát cơm theo hướng tay anh, lệch chỗ cô ngồi một góc chừng ba mươi độ. Đợi mãi mà không thấy anh nhả viên thịt ra.
Cứ kiểu này chắc chết mất thôi, Lạc Thiên à, anh bình thường lại đi, tôi nào phải yêu ma, thà anh cứ coi như không có chuyện gì còn tốt hơn phải khép nép, anh dường như đang tôn thờ tôi thì phải. Chồng ơi là chồng, nếu anh mà biết tôi đã làm những gì liệu tôi có bị hắt hủi và khinh rẻ không. Khả Vy không đợi được rút tay về, tự gắp đồ cho mình.
- Cô ăn thêm đi này ! - Lạc Thiên mới biết đầu óc mình đang đi chậm với tiến độ, anh nhanh tay gắp mỗi đĩa một hai thứ vào bát của cô - Ăn đi để lấy lại sức !
Ôi giời ơi đất hỡi, sức khỏe tôi ở trong trạng thái hoàn toàn tốt, không tham gia hoạt động mạnh trước đó, cần gì phải « lấy lại sức », anh đẩy quá khứ sang một bên được không ?
Lạc Thiên hi hữu ngước mặt lên, chớp được đúng khuôn mặt khó xử của Khả Vy, anh lại nói sai rồi. Theo như cô nói, số thức ăn trên bàn do nhà chuẩn bị, chẳng hay họ nghĩ anh thiếu năng lượng đến nỗi phải chu đáo quá mức, có khi nào họ nghĩ anh « hành hạ » Khả Vy đến nỗi phải bồi bổ sức khỏe.
Bữa cơm kết thúc trong im lặng, thức ăn để thừa ra quá nhiều vì không ai trong hai người nuốt được. Lạc Thiên không đành để Khả Vy phải dọn, bất đắc dĩ đề nghị :
- Để đấy tôi làm cho !
- Có gì đâu ! Anh không cần phải… - Khả Vy đưa mắt nhìn trần nhà, hình dùng ra từ « chịu trách nhiệm » - Việc này là của phụ nữ !
- Không ! - Lạc Thiên kiên quyết. Cô đã là phụ nữ bởi tôi rồi sao ? Cũng chỉ là một câu nói nhưng đôi khi người nghe lại hiểu sâu sa, đi vào đào xới phân tích. Anh định đẩy cô ra ngoài nhưng lại không thể chạm vào đành tiến hành việc dọn dẹp.
- Anh làm được không đấy ? - Khả Vy hỏi lại, có kẻ nào thích thú việc thu dọn, nếu có người làm thay thì hay quá.
- Được ! Cô… cứ yên tâm !
Lạc Thiên tìm một cái túi to ở một trong số các ngăn bếp.
- Anh định làm gì ?
Không trả lời, Lạc Thiên lóng ngóng dồn thực phẩm thừa vào đó. Đáp án vì anh muốn « dọn dẹp hậu quả » nói ra liệu có lọt tai, rằng anh không can tâm để cô bị coi là một đứa nô lệ trên mọi lĩnh vực, nên thay hành động hối lỗi. Anh chưa từng làm việc nhà, động tác mạnh mẽ không thích hợp cho những hoạt động cần sự khéo léo và cẩn thận. Xoẹt một phát, gẩy cao lương mĩ vị vào túi, tiện tay ném luôn thìa, đổ đồ xào nấu lại vất luôn cả đĩa đựng theo, nhanh chóng ba phút anh đã hoàn thành.
- Thôi, anh phá hết mọi thứ rồi ! Anh định vất hết đồ ăn đi sao ? Phí phạm !
- Thì bỏ đi chứ còn làm gì ? Đằng nào chúng cũng chỉ dùng một lần ! - Lạc Thiên lại nghĩ mình nói không ổn, tốt hơn hết là chiều lòng vợ.
- Chẹp ! - cô nhìn anh lắc đầu, người đâu mà không biết tiết kiệm gì sất, đồ ăn này anh đã cho lẫn thành hỗn độn. Cô đành thân chinh xắn tay áo.
Giành lấy từ anh, Lạc Thiên lúng túng khi vô tình tiếp xúc với những ngón tay cô, anh rụt ngay lại khiến chiếc muôi inox rơi xuống sàn phát ra một tiếng kêu nhức nhối. Khả Vy thay anh làm nốt, Lạc Thiên xấu hổ ra ngoài.