Sự rút lui của Nghị lập tức kéo theo sự tan rã của đám đông hiếu kỳ. Không còn đám đánh nhau nữa, các vị khán giả nhóc tì nhanh chóng tản ra, tiếp tục những trò chơi bỏ dở.
Lúc này, bên cạnh Tùng chỉ còn Đạt và ba cô bạn gái lớp Năm B.
Tùng vừa lồm cồm ngồi dậy, đang còn loay hoay phủi bụi trên người, nhỏ Diệp đã hỏi:
- Sao em lại đi đánh nhau với bạn thế?
Trong ba cô bạn gái trước mặt, Tùng chỉ biết nhỏ Diệp và nhỏ Oanh. Nhỏ Diệp là em anh Quý ròm, nhỏ Oanh em anh Tiểu Long, Tùng chẳng lạ gì. Cả hai đều lớn hơn Tùng một tuổi, học trên Tùng một lớp, lại là con gái, đến trường chẳng bao giờ chơi chung nhưng khi về nhà, nhỏ Oanh và nhỏ Diệp đều xem Tùng thân thiết như một đứa em trai, lúc nào cũng sẵn lòng chiều chuộng những vòi vĩnh của Tùng.
Nhưng trước mặt Tùng lúc này, ngoài nhỏ Diệp và nhỏ Oanh còn có thêm một con nhỏ lạ hoắc nữa. Chính vì vậy mà khi nghe nhỏ Diệp hỏi, Tùng đã muốn phải gắng kềm lại.
- Tại bạn ấy gây sự trước chứ bộ! – Tùng sụt sịt đáp.
- Bạn ấy vô cớ đánh em à? – Nhỏ Diệp hỏi.
Tùng liếm môi:
- Không phải vậy! Bạn ấy không đánh!
Nhỏ Diệp tròn mắt:
- Như vậy nghĩa là sao?
Trước những câu “chất vấn” tới tấp của nhỏ Diệp, Tùng đâm lúng túng. Nó chẳng biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào.
Đạt đứng cạnh thấy vậy, ngứa miệng thốt:
- Đầu đuôi cũng tại môn tập làm văm mà ra!
Lời giải thích chẳng ra đầu ra đũa của Đạt càng khiến mọi chuyện thêm tối mò.
- Dính dáng chứ sao không! – Đạt khịt mũi, rồi nó hùng hồn tường thuật – Cô giáo ra đề tập làm văn tả con chó, bài của bạn Tùng đạt điểm cao nhất, được cô giáo khen ngợi và đem ra đọc trước lớp. Mấy bạn khác ghen tức liền đem chuyện của bạn Tùng méc với cô giáo!
- Méc chuyện gì? – Nhỏ Oanh và nhỏ Diệp cùng bật hỏi, câu chuyện của Đạt khiến chúng thắc mắc quá xá. Cả nhỏ Thùy Vân vô can cũng há hốc miệng và tự động nhích lại gần.
Thấy người nghe quan tâm đến câu chuyện của mình, Đạt khoái chí đến mức không để ý đến cái nhăn mặt đầy phật ý của Tùng. Nó kể tiếp bằng giọng hăm hở:
- Thì các bạn ấy méc chuyện bạn Tùng lấy bao ni-lông bịt mõm con Tai To, chuyện bạn Tùng cột lon thiếc kêu leng keng vào đuôi Tai To làm nó hoảng vía chạy cuống lên! Các bạn ấy bảo bạn Tùng không hề yêu thương con chó của mình như đã tả trong bài! Bạn Tùng nổi dóa lên, thế là sinh sự!
Trước vẻ mặt hau háu của ba vị thính giả, Đạt hào hứng kể một lèo. Nó quên bẵng chính nó là người đã bày ra những trò quái ác đó.
Nghe xong, nhỏ Oanh và nhỏ Diệp ngẩn người ra nhìn Tùng:
- Ôi, sao em chơi ác thế?
- Ác gì đâu! Em chỉ đùa chơi một tí thôi mà!
Tùng làu bàu thanh minh. Rồi linh cảm hai bà chị đang đứng trước mặt nó cũng thuộc về cùng một phe với bọn thằng Nghị và nhỏ Cúc Phương, Tùng liền hắng giọng:
- Bọn em đi đây! Sắp có trống vào học rồi!
Nói xong, không đợi người đối diện có ý kiến, nó cầm tay Đạt lôi tuột đi. Ba đứa con gái chỉ biết thộn mặt ngơ ngác trông theo.
Chuơng 7
Cuộc gặp gỡ “định mệnh” với nhỏ Oanh và nhỏ Diệp trên trường không ngờ lại trở thành “tai họa” đối với Tùng.
Với những chuyện như thế này, bọn con gái không thể nào giữ kín được. Ngay trưa hôm đó, nhỏ Diệp đã kể lại với Quý ròm, còn nhỏ Oanh kể lại với Tiểu Long.
Buổi chiều, khi đến kèm cho Tiểu Long học, nhỏ Hạnh liền biết tỏng hết những gì vừa xảy ra với thằng em mình ở trên trường.